Game-VN  >  no hũ
sxmb th2

th2 Lâu không gặp, râu tóc Sầm Ngu đã dài hơn rất nhiều, cũng trắng hơn rất nhiều. Một bộ áo cừu dù đẹp đẽ quý giá, nhưng hiển nhiên nhiều ngày không có giặt giũ, có vẻ hơi cũ nát. Nhưng trái ngược với nó, tinh thần của hắn thoạt nhìn rất tốt, hai mắt vẫn sáng tỏ như sói hoang thảo nguyên. Quần thần đối diện hắn không có mấy người có thể nhìn thẳng hắn, kể cả đám võ tướng ở kinh thành lâu ngày cũng không dám đối diện ánh mắt của hắn. th2 Hai người cứ như vậy mà vui chơi trong rừng, bất tri bất giác, trời đã dần tối. th2 Ta sẽ đi xem “Vạn Hoa hội”, xem xong ta sẽ trở lại. Chỉ cần ngươi không nói, sẽ không bị phụ mẫu phát hiện. th2 Hương Hương, nàng nói nơi này là Đàm Bình trấn sao? sxmbNiệm cái rắm, không giết nàng chính là muốn hành hạ nàng đấy, ngươi có nhìn thấy cái khóa sắt, trên người nàng có bao nhiêu vết thương trên người. Triệu Hồng, ta nhớ không nhầm thì nàng vẫn luôn là người tình trong mộng của ngươi à? Chúng ta không thừa cơ lấy đi trinh tiết của nàng lúc này, sẽ không còn cơ hội động tay động chân nữa đâu. Ta với ngươi cùng nhau hành động đi.

sxmbSau khúc dạo đầu, Thiên Thiên bắt dầu dùng thanh âm tuy có hơi trẻ con nhưng cũng trong trẻo nhu mỹ xương lên: sxmbVõ Tòng cầm lấy trường côn quát lên một tiếng lớn rồi đập xuống thật mạnh. Hắn muốn chấn nhiếp con hổ kia. Nhưng hắn lại không nghĩ đến con hổ kia lá gan lớn hơn Thanh Liên nhà ta rất nhiều, đúng là không sợ chút nào! sxmbTrương Đào thần sắc có chúi kỳ quái, nói: “Hà nguyên hắn vốn có một cái sở thích kỳ lạ, nói buổi sáng là nữ nhân xinh đẹp nhất, bởi thế sau khi buổi tối nghe hát xong, hắn luôn luôn ở lại Bách Hoa Lâu tìm một cô nương qua đêm. Sáng sớm ngày thứ hai là đi tới tìm Thượng Quan đại gia nghe hát. Hà nguyên hình như từ trước lúc Hà đại nhân lấy tiểu thiếp gần nhất một chút, đều qua đêm ở Bách Hoa Lâu, có người nói hắn với người di nương mới ở chung không được tự nhiên, cũng đã một thời gian dài! sxmbDĩ nhiên là trèo tường vào. th2 Lý Cáp đứng dậy quỳ gối nói.

th2 Hoàng hậu, tả Vũ Lâm quân Tần thống lĩnh muốn gặp hoàng thượng… th2 Lý Cáp nói: th2 Đừng có dại mà đi đổ máu chó lên đầu lão tử, cho dù là ta giết đấy thì ngươi làm gì được ta? th2 Tử Nghiên giảo hoạt cười: sxmbTa biết nếu làm điều này thì sẽ khiến chàng khó xử, chàng từ chối thì ta cũng có thể lý giải được. Giáo chủ một đời anh hùng, chỉ cầu xin chàng đừng để người chịu nổi khổ bị lăng trì là được, cho người chết một cách thống khoái đi.

sxmbXin hỏi hầu gia, rượu này có vấn đề gì không? sxmbLý Cáp không hiểu, Mạc Liên làm gì vậy? Không lẽ vì mình giết hoàng đế nên,... A đùi thật đẹp nha. sxmb"Phượng hề phượng hề phi vô hoàn, sơn trọng thủy khoát bất khả lượng. sxmbVô Tình không chen chúc ven đường với mọi người mà tìm một cây đại thụ, bay lên nhìn đại quân. Nàng nghe truyền thuyết nói rằng Lý Cáp cưỡi một còn thánh thú Thiên Sơn, dĩ nhiên cực kì nổi bật, nhưng nàng sợ lời đồn nhảm nên chú ý nhìn hàng tướng lĩnh cưỡi ngựa. th2 Chủ nhân… Thiên Thiên nhớ người… Thiên Thiên rất nhớ người…

th2 Thanh Liên gì gì đó mị lực cũng không nhỏ a, đông người như vậy, nàng ta đẹp lắm sao? th2 Hướng chưởng quầy đang nằm trên mặt đất vẫy vẫy tay, Lý Cáp chỉ vào cái hộp đựng kỳ kỹ dâm xảo nói: th2 Cẩm bào đại hán nhíu mày th2 A Mạc Hách Địch cùng Đàm tiên sinh liếc nhìn nhau, trong mắt họ đều hiện ra sự kinh hoảng sxmbTrừ khi có Linh Lung cô nương ở đây, nếu không màn này chắc không thể thiếu.

sxmbTrở lại phủ thái sư, lập tức có hạ nhân đưa lên thiệp mời, Lý Cáp nghi hoặc mở ra xem, nguyên lai là thiệp mời của Đằng Lăng vương. Mời hắn đêm nay đến làm khách tại Đằng Lăng vương phủ. sxmbCha ta Mạc Bình năm đó là tri phủ Bình Nguyên, cần chính yêu dân, dân chúng kính yêu, chỉ vì không nịnh hót bợ đỡ làm người ta hận thù. Sau khi Tây Nam phát sinh nạn lụt, cha ta tổ chức dân chúng chống lũ, mở kho phát lương, cứu vô số mạng người. Nhưng kẻ gian hãm hại nói ông ấy tham ô công quỹ, cẩu hoàng đế nghe lời sàm ngôn, hạ lệnh... Hạ lệnh xét nhà diệt tộc! Chỉ có ta được mẫu thân phó thác cho người khác tránh được một kiếp. Ta với hắn có thể nói là không đội trời chung! Hận không thể bầm thây vạn đoạn! sxmbTrong lòng Lý Cáp bỗng nhiên vừa động, từ trên cung thành cao cao nhìn xuống, chậm dãi mở hai tay ra. sxmbPhái Thiên Sơn xây ở chân núi Thiên Sơn, ta đi Thiên Sơn rất nhiều lần, nhưng không thể đi lên đỉnh. Thiên Sơn quá lạnh, dù là Phong Di cũng không thể đi lên. Chàng nói xem, đứng ở trên đỉnh Thiên Sơn nhìn xuống mặt đất, có phải thật sự là hoành tráng hay không? th2 Hai tên lính của đốc doanh cảm thấy quân trượng như đang đập lên tảng đá lớn vậy, lực phản hồi làm cho hai tay run lên từng hồi mà thân thể Lý Cáp không hề xoay chuyển chút nào.

th2 Vân Lâm nguýt Lý Cáp một cái, tay lại nhéo cằm của đệ đệ, thở dài: "Mới có chín tuổi thôi, sách sách, chín tuổi thôi đã như vậy. Chờ ngươi sau này trưởng thành, vậy sẽ tốt." th2 Đằng Lăng Vương mở to hai mắt, vẻ mặt vô tội. th2 Đây là một mảnh đất hoang phế không có người ở, nhìn sơ qua thì bị tàn phá không nhiều lắm chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể ở. th2 Chưởng quỹ vừa thấy nhóm người Lý Cáp, liền lập tức nhường tiểu nhị tiếp đãi khách khứa đang ở đây, vội vàng ra đón, kính cẩn hành lễ: "Nhị công tư, ngài hôm nay tới đúng lúc, trong điếm vừa tới một cái Nguyệt Minh phỉ thúy trạc, rất xứng với đại tiểu thư." Thương gia lão bản ở thành Hổ Dương có người nào khi thấy Lý Cáp mà không giới thiệu thứ tốt nhất chứ. Trước kia Lý Cáp thường xuyên đến điếm này để chọn trang sức cho tỷ tỷ Vân Lâm. Cho nên chưởng quỹ vừa thấy hắn tiến vào, liền chủ động tiến lên ân cần giới thiệu. Đương nhiên, lấy trang sức xong, cũng sẽ không cần phải trả tiền. Ở trong thành Hổ Dương, tiền của Lý nhị công tử ai mà dám thu, ai mà thu được cơ chứ? sxmbNhà hắn gia sản bạc vạn, lại có người thân hoạn quan trong triều, có ba nghìn môn khách, nếu không tạo phản thì còn gì?

sxmbLý Cáp nghi ngờ, hắn thường ngày không quan tâm nhiều như vậy, nhưng người bị uy hiếp là hôn thê của hắn, không thể mặc kệ được. sxmbỞ một bên đang giúp Lý Cáp chỉnh lại áo giáp Nguyệt Nhi vội hỏi: sxmbLý Cáp gãi gãi đầu, nhìn về Tiêu Lan xinh đẹp đang ngồi đằng sau, nói: sxmbHương Hương cùng Thiên Thiên tiến lên, xuất ra một bộ chén nhỏ, sau đó bắt đầu chia rượu cho các vị giám khảo. th2 Là Thiên Tiên kiếm!