Game-VN  >  topbet1
ban ca

ca Vân Lâm giơ đầu ngón tay dí vào đầu đệ đệ trách mắng: ca Dương Cận vội thúc ngựa tiến lên ngăn binh lính kianói: ca Hoa Tư tối hôm qua suy nghĩ một đêm, nàng không thể tiếp tục tiếp tục như vậy, người này hiển nhiên có ý đồ với nàng, nhưng nàng đã có hôn phu, không thể lại dây dưa không rõ cùng nam nhân khác, nếu không không chỉ có cho nàng, cũng sẽ mang đến tai hoạ ngập đầu cho cả Hoa gia. Tuy rằng cái vị hôn phu kia còn chưa gặp mặt, cũng chưa thành lễ nạp thái, nhưng trong lòng của nàng vẫn là chồng tương lai. ca Đi rồi? banNgươi rốt cuộc muốn mang ta đi đâu?

banMặt trời đã lặn xuống núi, Lý Cáp liền nắm ngao khuyển Đại Phi trở về thành Hổ Dương. banVị tướng quân này, ngài tìm ai? banLý Cáp cắn từng chữ một hỏi, ánh mắt hắn đỏ rực, Lâm Hồng không chút hoài nghi, nếu mình không trả lời, hắc trảo kia rất có thể rơi xuống đầu mình. banLý Cáp cảm thấy cô gái này không nói thật, ánh mắt của nàng thoạt nhìn giống như đã từng quen biết. Nàng hẳn là cũng biết hắn, nếu không vừa rồi như thế nào gọi mình gíúp đỡ? ca Sao ta lại thấy bên trong cửa hàng có người đang mua đồ?

ca Nói là nha hoàn mới của Linh Lung cô nương. ca Bắc Hồ là ta bình... ca Cám ơn! ca Chủ nhân! Mau rời khỏi ta! Mau! ! banĐây quả thật là lời trong lòng, tuy rằng hắn cũng không muốn cấp thê tử của chính mình phân cái gì là chính hay phụ, tiểu thiếp, nhưng nhiều lão bà như vậy, không có “Đại tỷ”, còn quả thật không dễ làm. Tuy rằng chúng nữ trong lúc đó không có tranh đoạt rõ ràng, nhưng sẽ không tránh ghen tuông phát sinh, mình hoàn toàn không thể nào công bình đối đãi, mà tác dụng “Đại tỷ” rất trọng yếu. Mà tỷ tỷ vô luận phương diện nào, đều thích hợp nhất làm “Đại tỷ”.

banMuốn mở kỹ viện sòng bạc ở Hổ Dương, vậy định làm tới cỡ nào? banCửa thành Phong Hác bị Lý Cáp một búa bổ đôi, Lê Bố dẫn quân đánh tới. banLý Minh cả kinh: banTin gì? ca Nhìn những thứ bên trong cung điện, hắn mặc dù biết rõ bên trong là phòng ngủ của phi tần hoàng đế, nhưng không có hứng thú tò mò lần mò đi xem. Mới vừa bước ra gần tường thành thì nghe mấy tiếng: "Có thích khách!" khiến trong lòng hắn có chút bất an, cảm giác tối nay đại nội thâm cung sẽ phát sinh biến cố lớn, cũng lười ngoại tình với vợ hoàng đế, phi tần của lão có đẹp đến mấy thì hơn được Thanh Thanh, Hương Hương sao?

ca Converter: tuanff10 ca Ca ca của Tịnh Cơ, có bị đưa đến kinh thành không? ca Chỉ cần phu quân các ngươi gặp lão hổ thì đến một con ta giết một con, đến một đôi ta giết một đôi, đến một ổ ta giết cả nhà nó rồi mang cho Tử Nghiên làm thịt! ca Bất quá nghĩ lại, chính mình lúc trước không phải vì kiếp trước thành thật quá mức, cuộc sống quá áp lực, mới quyết định đời này làm hoàn khố đó sao? Nếu đã cờ mờ nó làm hoàn khố dĩ nhiên là tùy tâm sở dục, thích thứ gì thì mua, thấy con gái vừa ý thì đoạt. banLiên Khanh dựa vào cửa sổ phòng mình, nhìn thấy Tử Nghiên vội vàng đi ra khỏi phòng Lý Cáp, cười khẽ lẩm bẩm:

banTử Nghiên bĩu môi: banLý Cáp gật đầu: banNhìn chị dâu và nha hoàn chậm rãi dìu đại ca vào phòng, Lý Cáp không khỏi đánh mắt nhìn Hương Hương và Thiên Thiên xinh đẹp, lại nghĩ tới một đám vợ yêu trong nhà, trong lòng cảm thán, không thể tưởng được minh mang theo trí nhớ người hiện đại lại không bằng đại ca sinh trưởng ở nơi quyền quý lại chung thủy này. banMạch Đông Khoan lại nhìn Hương Hương nói: ca Tiểu Văn từ từ nói:

ca Tiếng chim kêu sáng sớm đánh thức đôi tiểu phu thê đang quấn lấy nhau trên giường. ca Mẹ hắn là người Hạ, hơn mười năm trước bị người hồ bắt được ở đại thảo nguyên, sanh ra hắn. Hắn căn bản không biết phụ thân mình là ai, cũng không muốn biết. Hắn vừa sinh ra thì có ký hiệu nô lệ, mười bốn năm sau mới có cơ hội bỏ chạy về Hạ quốc. ca Lý Cáp cũng đáp: ca Trong lòng hắn cảm giác bất an ngày càng lớn làm hắn lo lắng cho an nguy của Hương Hương không thôi. Tuy trên lý thuyết thì thế giới này ngoại trừ cao thủ biến thái cỡ U hậu thì không còn mấy người có thể uy hiếp hồ yêu ngàn năm, nhưng nàng không nói lời nào bỏ đi đến giờ chưa có tin tức gì làm hắn không thể không lo lắng. banLý Cáp nhảy ra khỏi nước, thế là nước trên người hắn kết tinh thành lớp băng mỏng.

banVưu Mang cũng xoa xoa tay nói: banCuộc sống cấm dục bao lâu, chấm dứt được rồi. banVân Lâm ném một chuôi kiếm bị chặt đứt lên bàn đá: banLý Cáp quay đầu lại một chút nhìn khuân mặt trắng bệch của Thanh Thanh cùng với cái lúng túng lo lắng của Diễm Nhi, cười khổ không thôi, lại nhìn ánh mắt mê man ngưỡng mộ của Thiên Thiên, thầm kêu may mắn, may là mình được trước mặt nàng vội vội vàng vàng che đi cảnh máu me, chứ không nếu để nàng thấy không biết còn kinh khiếp đến mức nào. ca Y Tiên trầm mặc, phảng phất nhớ lại, một lát sau mới từ từ lên tiếng: